Tình Cha Mẹ

Ngày xưa tại một ngôi làng, có một ông lão tên Jerry. Vài năm rồi, ông đã không thấy mặt người con trai đang sống ở thành phố và muốn gặp mặt con. Ông đành phải đi lên thành phố để tìm con trai. Ông tìm đến địa chỉ của những lá thư mà con trai ông gửi về. Ông gõ cửa mà trong bụng đầy vui mừng với mong muốn sẽ ôm con vào lòng. Nhưng một người lạ ra mở cửa. Ông Jerry hỏi, “Có phải Thomas ở đây không?”. Người kia trả lời, “Không! Anh ta đã rời khỏi đây và dọn đến chỗ khác rồi”. Jerry thật thất vọng.

Ông buồn bã không biết đi đâu tìm con thì một người hàng xóm nghe biết câu chuyện hỏi, “Phải ông đang tìm Thomas không?” Ông Jerry gật đầu. Người đó bèn đưa cho ông Jerry địa chỉ nhà ở và văn phòng làm việc của Thomas. Ông Jerry cảm ơn và lên đường tìm tới địa chỉ mới. Ông bước vào một văn phòng và hỏi tiếp viên văn phòng, “Xin cô cho tôi biết văn phòng của Thomas”. Tiếp viên trả lời, “Ông có thể cho tôi biết ông có liên hệ gì với Thomas không?” Ông Jerry lịch sự trả lời, “Tôi là cha của ông ấy”. Tiếp viên yêu cầu ông Jerry đợi một lát và gọi cho Thomas. Thomas thật bàng hoàng và kêu người làm dẫn Jerry về nhà của anh ta.

Khi Jerry bước vào nhà thì thấy Thomas. Hai dòng nước mắt của ông chảy xuống. Thomas rất vui khi gặp cha. Hai cha con trò chuyện một lúc, rồi sau đó Jerry hỏi Thomas, “Này con! Mẹ con muốn gặp con. Con có thể theo cha về nhà bây giờ được không?”

Read the rest of this entry

Ba Con Cá

Có ba con cá sống trong một cái hồ. Tuy cả ba chơi với nhau nhưng mỗi con thuộc một loại cá khác nhau. Chúng có những cá tính khác nhau và thường hay tranh cãi, ngay cả về những chuyện nhỏ nhặt. Tuy nhiên, chúng đều có cuộc sống vui vẻ.

Con cá đầu tiên luôn sống trong quá khứ và rất lười biếng. Nó không tin vào chuyện chuẩn bị cho tương lai. Nếu có thể tìm thấy một câu nói hoàn toàn trái ngược thì đó là, “Phòng bệnh hơn chữa bệnh”. Đây là chân dung con cá đầu tiên.

Con cá thứ hai sống cho hiện tại. Nó khôn ngoan hơn một chút và thường chỉ làm quyết định vào giờ phút chót.

Read the rest of this entry

Con Ngựa Gỗ của Tina

Có một cô gái tên Tina 6 tuổi và dễ thương. Cô rất thích đồ chơi bằng gỗ, nhất là con ngựa gỗ xinh đẹp được một người chú tặng khi cô mới 2 tuổi. Con ngựa gỗ đã trở thành bạn thân và cô xem nó như một con vật sống. Cô có một anh trai 9 tuổi. Một ngày kia, cô đi nghỉ mát với gia đình đến một khu thắng cảnh thiên nhiên. Cô luôn mang con ngựa gỗ bên mình để cùng vui chơi với cảnh thiên nhiên. Tới ngày về, khi cô thu dọn đồ đạc với anh trai thì bất ngờ con ngựa gỗ bị rơi xuống đất và bị gãy một chân. Tina rất buồn và khóc thầm một mình.

Khi cả nhà đã thu xếp xong mọi thứ để lên đường thì Tina vẫn ngồi một mình ủ rũ với con ngựa gỗ gãy chân. Thấy vậy, anh của Tina chạy đến an ủi cô.

Read the rest of this entry

Giáo Sĩ và Con Dê

Ngày xưa, có một ông giáo sĩ thánh thiện ở một ngôi làng nhỏ. Ông rất đơn sơ và mộc mạc. Một hôm, một người giàu có trong làng tặng ông một con dê để đền đáp công việc phục vụ thiêng liêng của ông. Vị giáo sĩ rất mừng và vui vẻ nhận lãnh. Sau đó ông vác con dê trên vai lên đường đi về nhà. Trên đường đi, có ba tên du đãng trông thấy ông giáo sĩ vác một con dê.

Là những kẻ lười biếng, chúng liền nghĩ tới chuyện tìm cách đánh lừa vị giáo sĩ để cướp con dê. Chúng nói với nhau, “Con dê này sẽ mang lại một bữa ăn ngon lành cho chúng ta. Hãy nghĩ ra cách cướp lấy”. Chúng bàn thảo kế hoạch đánh lừa giáo sĩ để cướp lấy con dê. Sau khi tính toán xong, chúng chia nhau mỗi người núp ở một chỗ khác nhau trên đường đi của giáo sĩ.

Read the rest of this entry

Sự Tranh Cãi giữa Gió và Mặt Trời

Gió và Mặt Trời tranh cãi với nhau để xem ai mạnh hơn. Trong khi họ tranh cãi kịch liệt thì có một khách bộ hành khoác áo choàng đang đi trên đường.

Mặt trời nói, “Bây giờ để xem ai hơn ai, tôi đề nghị ai làm cho người khách bộ hành kia cởi áo choàng ra thì là kẻ thắng”.

Gió trả lời, “Đồng ý!”. Và ngay lập tức Gió thổi ra một cơn gió lạnh buốt nhắm người khách bộ hành.

Read the rest of this entry

Cô Bé Choàng Khăn Đỏ

Ngày xưa có một cô bé thường hay choàng chiếc khăn nhung màu đỏ do bà ngoại cho. Vì thế người trong làng gọi cô là cô bé choàng khăn đỏ. Một ngày kia, mẹ của cô sai cô mang chiếc bánh mới vừa nướng để biếu bà ngoại. Trước khi ra đi, mẹ cô dặn dò kỹ lưỡng rằng:

  • Con đường xuyên qua khu rừng thường có rất nhiều chó sói, vì thế con hãy theo đường lộ mà đi đến nhà bà ngoại để tránh bị chó sói ăn thịt nhé!

Cô bé ngoan ngoãn vâng dạ, rồi sau đó mang giỏ bánh lên đường đến nhà bà ngoại. Trên đường đi, cô thấy con đường xuyên qua khu rừng có nhiều hoa thơm cỏ lạ và bươm bướm sặc sỡ đủ màu.

Read the rest of this entry

Tình Yêu Dâng Hiến

Có một cô gái mù. Cô ghét bản thân bị mù của mình. Cô ghét tất cả mọi người, ngoại trừ người bạn trai yêu quý của cô. Bởi vì anh ta luôn ở bên cô.

Cô ước nguyện nếu có thể được nhìn thấy thế giới, cô sẽ lấy người bạn trai làm chồng. Một ngày kia, có một người tặng cho cô một đôi mắt. Sau cuộc giải phẫu ghép mắt, cô có thể nhìn thấy mọi thứ, kể cả bạn trai yêu quý của cô.

Read the rest of this entry

Anh Mù và Anh Què

Ở một làng nọ, có một anh mù và một anh què sống chung một nhà, nhưng họ không thương yêu nhau. Anh mù hay chửi anh què:

–  Mày là đồ vô dụng, không có chân nên không đi đâu được.

Anh què chửi lại anh mù:

–  Mày cũng là đồ vô dụng, không có mắt thì chẳng làm gì được.

Read the rest of this entry

Người Vui Sướng

Có một gia đình kia sống trong một căn nhà nhỏ ở miền quê. Ngày nọ, một ông già ăn mặc rách rưới tới trước cửa nhà bán rau cải. Gia đình này mua một ít rau cải để cho ông già đó đi cho mau.

Sau đó, tuần nào ông già cũng tới gia đình này để bán rau. Rồi họ trở nên quen biết và gia đình trông mong ông già đến nhà. Bỗng một ngày, ông già loan báo cho gia đình một tin vui:

Read the rest of this entry

Chú Bé Thông Minh

Ông Lương Thế Vinh từ lúc 7 tuổi đã nổi danh là thần đồng, đọc sách đến đâu nhớ đến đó. Một hôm, người trong làng đào một cái hố sâu và bỏ trái bưởi xuống, rồi đố ông lấy lên được. Ông bèn lấy nước đổ đầy hố và trái bưởi nổi lên.

Nhờ có trí thông minh, năm 23 tuổi ông đã thi đậu trạng nguyên và làm quan rất thanh liêm. Khi có thì giờ rảnh, ông sửa lại mấy bộ kinh Phật cho đúng.

Read the rest of this entry